|
A- A A+ |

Đập tan luận điệu xuyên tạc việc triển khai Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2026

Luật Tín ngưỡng, tôn giáo số 07/2026/QH16 được Quốc hội thông qua ngày 23/4/2026 và có hiệu lực từ ngày 1/1/2027. Luật gồm 9 chương, 61 điều. Việc Quốc hội thông qua Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2026 là bước hoàn thiện quan trọng hành lang pháp lý, nhằm bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người, đồng thời nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước trong tình hình mới.

Lợi dụng quá trình triển khai Luật, một số thông tin trên không gian mạng cố tình bóp méo, cắt ghép, xuyên tạc rằng Nhà nước “siết chặt” hoạt động tôn giáo, “hạn chế quyền tự do tín ngưỡng”. Đây là cách nhìn phiến diện, đánh tráo bản chất của pháp luật.

Thứ nhất, không thể xuyên tạc rằng Luật làm hạn chế quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Ngay tại Điều 1, Luật xác định rõ phạm vi điều chỉnh là quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo và quyền, nghĩa vụ của các chủ thể có liên quan. Luật đồng thời quy định riêng về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người, trong đó có người nước ngoài cư trú hợp pháp tại Việt Nam.

Thứ hai, việc tăng cường quản lý nhà nước không đồng nghĩa với cản trở hoạt động tôn giáo. Quản lý nhà nước nhằm bảo đảm hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo được thực hiện trong khuôn khổ pháp luật, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức, đồng thời phòng ngừa việc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật. Luật năm 2026 còn bổ sung các quy định về trách nhiệm quản lý nhà nước và tiếp tục đẩy mạnh phân quyền, phân cấp cho chính quyền địa phương.

Thứ ba, không nên đánh đồng quy định về hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trên không gian mạng với việc “cấm tôn giáo trên mạng”. Luật năm 2026 lần đầu bổ sung quy định cụ thể về hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trên không gian mạng. Đây là yêu cầu phù hợp với thực tiễn khi các hoạt động truyền thông, giao lưu, chia sẻ thông tin tôn giáo ngày càng diễn ra trên môi trường số. Vấn đề cốt lõi là hoạt động trên mạng cũng phải tuân thủ pháp luật. Mặt khác, hiện nay nhiều trường hợp lợi dụng sự phát triển của mạng xã hội tiến hành các hoạt động lợi dụng tôn giáo, bóp méo chống phá đất nước.

Thứ tư, việc phân quyền, phân cấp cho chính quyền địa phương là một điểm đổi mới đáng chú ý. Luật được xây dựng để phù hợp với mô hình chính quyền địa phương hai cấp, đồng thời tăng cường phân quyền, phân cấp cho UBND cấp tỉnh và cấp xã trong quản lý nhà nước về tín ngưỡng, tôn giáo. Điều này hướng tới việc đưa việc giải quyết công việc đến gần người dân, phù hợp hơn với điều kiện thực tế của từng địa phương.

Thực tế, tự do tín ngưỡng, tôn giáo luôn gắn liền với quyền và nghĩa vụ công dân, với trách nhiệm tôn trọng pháp luật. Quản lý nhà nước không phải là cản trở tôn giáo, mà là tạo khuôn khổ pháp lý để quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo được thực hiện bình đẳng, đúng pháp luật; đồng thời ngăn chặn việc lợi dụng tôn giáo để xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân và lợi ích quốc gia.

Đặc biệt, những quy định mới về phân quyền, phân cấp và hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trên không gian mạng cho thấy pháp luật đang chủ động thích ứng với thực tiễn, chứ không phải thu hẹp quyền tự do tôn giáo.

Vì vậy, trước những luận điệu xuyên tạc, mỗi người dân nói chung và tín đồ các tôn giáo nói riêng cần tỉnh táo phân biệt giữa quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và hành vi lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật. Tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo phải đi đôi với thượng tôn pháp luật.

Hiểu đúng Luật – thực hiện đúng Luật – không để thông tin xuyên tạc làm sai lệch bản chất chính sách tín ngưỡng, tôn giáo của Nhà nước./.

                                    


Tác giả: Phòng An ninh nội địa
Thăm dò ý kiến
noData
Không có dữ liệu